Mình Chia Tay Thật Rồi Sao Em
Em à mình chia tay thật rồi sao em ?.
Không biết lúc này Em đang làm gì... Em ngủ, đi dạo đâu đó hay 1 ly hoa quả dầm ở cafe Đom Đóm quen thuộc.
Thời gian bên nhau gần 3 năm có quá nhiều kỷ niệm phải không Em.
Hiện tại a đang rất buồn khi em đưa ra quyết định chia tay.
A biết là em còn yêu anh. E thương Ba Con Anh lắm mà.
E luôn tỏ ra mình mạnh mẽ lắm nhưng a biết đêm về e sẽ lại khóc 1 mình, 3 năm yêu Em dù không hiểu hết nhưng cũng đủ để Anh hiểu về con người Em.
Gần 20 ngày rồi, Dài quá phải không em?. Khi đêm về màu đên nó gặm nhấm nỗi buồn của hai đứa... chúng ta có vui không ?
Anh rất buồn khi em quyết định như vậy. Nhưng Anh vẫn hi vọng... hi vọng vào 1 thứ gọi là tình yêu.
Hi vọng đến ngày được cưới Em làm Vợ. Ba năm nông nổi, mải chơi Anh chưa làm được gì. Và đó cũng là quãng thời gian Anh bình tâm quên đi chuyện cũ.
Giờ cũng đến lúc a làm lại cuộc sống cho bản thân. Cảm ơn Em đã bên cạnh Anh suốt 3 năm qua.
Anh biết Anh đã làm Em buồn rất nhiều,
Bát đũa đôi khi cũng xô vào nhau sứt mẻ huống chi là thời gian thử thách hai đứa mình.
Anh vẫn thường nóng tính quát mắng Em nhưng trong lòng a chưa bao giờ ghét bỏ Em cả.
Bởi Anh yêu Em. Anh luôn muốn Em thay đổi 1 chút tính khí ương bướng của Em, nó không xấu nhưng trong cuộc sống này người thẳng tính luôn là người chịu thiệt Em ah. Và chính nó đang dần giết chết cuộc sống của Em. Bởi đáng lẽ Em phải có một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.
A biết lý do Em quyết định như vậy chẳng phải vì cãi nhau mà vì Em muốn để Anh thoải mái giải quyết chuyện riêng của Anh. Yêu nhau 3 năm đâu dễ chia tay như vậy phải không Em?
Đừng khóc nữa sẽ không tốt cho Em đâu vì mắt phải Em vẫn đau khi mỗi lần Em khóc.
Đừng thức khuya bởi mỗi lần như vậy hôm sau Em đều đau đầu.
Anh nhớ mình quen nhau như Em nói là duyên số. Em gặp Anh trong giấc mơ. Còn hai đứa gặp nhau trong chuyến đi Mộc Châu. Đó là lần đầu và có lẽ cũng là lần có nhiều kỷ niệm nhất.
Trời mưa cũng không bận tâm đến câu chuyện luyên thuyên của 2 đứa trên đường. Anh thấy Em vui và cười rất nhiều
Không biết vì sao nữa nhưng Anh yêu Em ngay từ ngày hôm đó.
Rồi thời gian cứ trôi, A lại hiểu thêm về Em nhiều hơn. về cuộc sống của Em, vễ những nỗi đau Em phải ghánh chịu mà đáng ra người gánh chịu không phải là Em.
Em còn nhớ không Em? Em luôn sợ ánh sáng, hàng ngày Em chỉ uống rượu say rồi khóc 1 mình. Thậm chí Em còn hay dầm mưa và khóc.
Nhưng điều Anh vui nhất là cuối cùng Em cũng thay đổi được bản thân. Không còn đau khổ dằn vặt về quá khứ, Em cười nhiều hơn yêu đời hơn.
Anh biết Em đang rất buồn. Và Em sẽ chẳng đi đâu nếu không có anh phải không Em?
Em làm vậy là có lý do Anh hiểu... và Anh sẽ không để mất Em đâu.
Anh vẫn chờ em ở quán cũ quen thuộc Em nhé
Anh yêu và nhớ Em nhiều!







Nhận xét
Đăng nhận xét